Nơi bán giá rẻ nhất thùng rác công cộng 120L, 240L nhựa hdpe

Thảo luận trong 'Tìm nhà phân phối, đại lý' bắt đầu bởi HuynhBaoNgoc03091987, 13/4/18.

  1. Tỉnh/Thành:

    Tp Hồ Chí Minh
  2. Tình trạng:

    Mới 100%
  3. Giá bán:

    0 VNĐ
  4. Điện thoại:

    911084000
  5. Địa chỉ:

    133 Nguyễn Thị Tú, P. Bình Hưng Hòa, Quận Bình Tân (Bản đồ)
  6. Thông tin:

    13/4/18, 2 Trả lời, 197 Đọc
  1. HuynhBaoNgoc03091987

    HuynhBaoNgoc03091987 Member

    Tham gia:
    4/7/17
    Bài viết:
    52
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $33,448.28
    Hàng năm ngành môi trường bỏ ra số tiền không nhỏ để mua các loại thùng rácnhựa đặt ở những nơi công cộng như: Công viên, các trạm xe buýt, quảng trường trung tâm, các khu du lịch,... …Chúng tôi là công ty chuyên cung cấp về các sản phẩm nhựa với mong muốn luôn mang tới các sản phẩm thân thiện với môi trường, giúp môi trường ngày càng sạch đẹp hơn.

    Sài Gòn Company xả hàng thùng rác với đa dạng mẫu mã, kiểu dáng, đảm bảo bán đúng giá. Sản phẩm được làm 100% từ chật liệu nhựa nguyên sinh nhập khẩu từ Trung Âu nên Công Nghiệp Sài Gòn cam đoan về chất lượng sản phẩm. Đặc biệt sản phẩm còn có chất chống tia UV giúp cho màu sắc sản phẩm được tươi mới, tránh bị trầy xước,....

    Thanh lý xả hàng tồn kho thùng rác nhựa Giá cực sốc - chỉ có tại Nhựa hdpe/ composite

    - Nắm bắt điều này chúng tôi - Công Ty TNHH Đầu Tư Thiết bị Công Nghiệp Hà Nội - xả bán thùng rác nhựa 240 lít với đầy đủ màu sắc: xanh lá, vàng, cam, đỏ,đen... với giá giảm cực mạnh,đáp ứng mọi đơn hàng.

    CÔNG TY TNHH CÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

    VP Tại Tp. HCM: 20/32 Hồ Đắc Di, P. Tây Thạnh, Quận Tân Phú
    VP Tại Hà Nội: Số A25 - Km14+200, Quốc Lộ 1A, Tập thể 665, Ngọc Hồi, Thanh Trì
    VP Tai Miền Tây: QL1A-Ấp Phú Thành, Tân Phú, Tam Bình, Vĩnh Long (cách cầu Cần Thơ 10Km)
    [​IMG]

    1. Thùng rác 240 lít: SG-240 THÙNG RÁC 240L: 0911.084.000
    - Nguyên liệu: nhựa HDPE,composite
    - Nắp kín
    - Đáy: 43.5 x 42 cm
    - Mặt: 63.5 x 57 cm
    - Cao: 118 cm
    - Dung tích: 240 lít
    - Màu sắc: cam, xanh, vàng

    [​IMG]


    2.Thùng rác 120 lít, SG-120 (Thùng rác 120 lít): 0911.084.000


    - Nguyên liệu: nhựa HDPE

    - Nắp kín

    - Đáy: 34.5 x 34 cm

    - Mặt: 57.2 x 48.1 cm- Cao: 93 cm

    - Dung tích: 120 lít- Màu sắc: cam, xanh, vàng
    2. Ưu điểm thùng rác nhựa HDPE:

    - Chất liệu nhựa HDPE nguyên sinh, bổ sung chất phụ gia nhằm tăng độ dẻo dai.
    - Toàn bộ thùng rác được phủ chất chống tia UV, nhằm đảm bảo độ bền không bị lão hóa dưới tác động của ánh nắng mặt trời.


    [​IMG]
    - Có bánh xe để dễ dàng di chuyển
    - Sử dụng dễ dàng và phù hợp với các phương tiện thu gom rác hiện đại
    - Có nắp đậy kín đảm bảo không bịướt khi gặp mưa và tránh bốc hơi ra ngoài
    - Bề mặt nhẵn, dễ dàng vệ sinh


    3. Hạn chế nạn xả rác bắt đầu bằng tính tự giác

    Sau ý kiến “Ðừng để hoa độc sinh sôi”, chúng tôi giới thiệu thêm một đề xuất biện pháp hạn chế tình trạng vứt rác bừa bãi, tạo tính tự giác tuân thủ các quy tắc văn minh đô thị.
    Nhiều lần, cứ đi bằng xe máy một vòng trên các đường phố Sài Gòn, tôi thường nhận thấy tại các ngã ba, ngã tư nào mà cả hai phía đều ít xe cộ lưu thông và không có cảnh sát giao thông đứng gác thì có nhiều người đi xe máy vượt đèn đỏ, cứ thế người này nối tiếp người kia. Tuy nhiên, nếu có vài xe đi trước dừng trước vạch thì kéo theo nhiều xe chạy sau dừng theo, cho dù một số người khác vẫn lách qua các xe dừng để vượt đèn đỏ.



    Ðiều đó cho thấy tính tự giác của một số người có tác dụng tích cực đến nhiều người khác trong cộng đồng. Và nếu số người tự giác càng nhiều thì càng có khả năng dẫn dắt hành vi của nhiều người.Và kết luận này có thể cho chúng ta nhiều phương cách để xây dựng một số thói quen tự giác trong cộng đồng, nhất là với các cộng đồng nhỏ có tổ chức, mọi người biết nhau như trong gia đình, như tại trường lớp học, ở công ty, các cơ quan và ngay khu phố trong hẻm.Trước hết, chúng ta biết rằng một trong các mục tiêu quan trọng của giáo dục là xây dựng tính tự giác của con người.

    Cụ thể: làm sao mà từ nhỏ, ở trong gia đình, khi ngủ dậy trẻ tự mình xếp chăn gối gọn gàng, lớn lên chút thấy nhà dơ thì tự động cầm chổi quét, đến giờ lấy bài vở ra học, ở trường lỡ làm sai điều gì như làm hỏng đồ đạc của lớp hay đá banh làm vỡ cửa kính của trường thì chủ động nhận lỗi dù không ai nhìn thấy... Khi ở gia đình và trường học mà tự giác đã trở thành thói quen thì lớn lên ra đường sẽ dừng xe khi gặp đèn đỏ cho dù không có cảnh sát giao thông và không có camera.
    Tính tự giác trong hành động của một số người có tác dụng tích cực đến nhiều người khác, vì vậy cần vận dụng điều này để xây dựng một số thói quen tốt trong cộng đồng của mình.

    Chẳng hạn, trong một doanh nghiệp hay trường học, nếu ban lãnh đạo và ban giám hiệu có thói quen cứ thấy rác trong khuôn viên nhà máy, nhà trường, dù đang mặc vest cũng cúi xuống lượm thì chắc chắn công nhân viên của đơn vị, học sinh sinh viên của trường cũng làm theo và dần dần mọi người sẽ hình thành thói quen tự giác lượm khi thấy rác.

    Tương tự, chúng ta cũng có thể làm điều này trong con hẻm của mình với vai trò đầu tàu là các thành viên cấp ủy cơ sở, các bác cựu chiến binh, ban quản lý tổ dân phố..., chắc chắn hành động này sẽ nhanh chóng lan tỏa để thành phố luôn có được nhiều ngàn khu phố xanh sạch đẹp bằng ý thức tự giác giữ gìn vệ sinh của cư dân.Ðiều quan trọng hơn trong cộng đồng nhỏ của mình, khi ý thức của mọi người đã trở thành thói quen tự giác lượm rác thì họ sẽ lên tiếng phê phán khi có người xả rác, thành quả lúc ấy mới thật vững chắc và ảnh hưởng tốt đến trẻ em nhờ các tấm gương trước mắt hằng ngày.

    Khi ra cộng đồng lớn, như ngoài đường phố, công viên... những người đã có thói quen tự giác lượm rác trong cộng đồng nhỏ của mình dễ trở thành người tự giác tuân thủ các quy tắc văn minh đô thị, chấp hành luật lệ giao thông.Khi triển khai xây dựng tính tự giác trong cộng đồng nhỏ, không nên đặt ra nhiều việc, chỉ cần mọi người trong cộng đồng hình thành tốt một thói quen tự giác thấy rác thì lượm, tự khắc sẽ chuyển biến phần nào nhận thức cùng hành vi con người và rất dễ dàng rèn luyện tính tự giác khác.

    Ðiều cần thiết là ở những nơi ấy cần được trang bị nhiều thùng rác để tiện cho việc thực hiện hành vi thấy rác thì lượm.TP.HCM hiện có cả ngàn con đường, nghĩa là có đến hàng vạn con hẻm và hàng ngàn trường học, nhà máy, công ty. Việc triển khai xây dựng tính tự giác tại các cộng đồng nhỏ này là chuyện hoàn toàn trong tầm tay.
  2. himhthanh664

    himhthanh664 Member

    Tham gia:
    4/3/19
    Bài viết:
    84
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $2,802.79
    chuyển nhà thành hưng- taxi tải thành hưng Bạn cho rằng mẹ chồng thương con gái hơn con dâu, điều này không cần bàn cãi, chắc chắn là như thế. Quan trọng là mẹ chồng bạn đối với bạn vẫn chu đáo, tốt tính, không bắt bẻ săm soi xét nét thường ngày.

    Việc mẹ chồng và chồng bạn khuyên bạn nên về nhà ngoại ở cữ, thật lòng mà nói, bạn phải là người vui nhất. Bởi mẹ chồng bạn dù tốt cỡ nào cũng không thể bằng mẹ đẻ, huống hồ sinh nở là thời kì khó khăn với chị em phụ nữ chúng ta. Bạn đừng nghĩ bạn về nhà là “quấy quả” mẹ mình. Mẹ bạn chắc chắn sẽ rất vui nếu được chăm sóc bạn thời kì ở cữ.

    Tôi nghĩ bạn không nên đổi ý, như vậy là bạn tự gây ức chế cho mình vì tính “ăn-thua”, sau đó là gây khó dễ cho em chồng bạn. Cô ấy chắc hẳn cũng muốn về nhà mẹ đẻ sinh con, nếu chị dâu cũng sinh cùng thời điểm, tất nhiên khó có thể về nhà vì chật chội. Tôi tin, nếu nhà chồng cô ấy tốt, mẹ chồng bạn sẽ không phải lo lắng nhiều đến thế.

    Tốt nhất là trước khi về, bạn nên có cuộc trò chuyện với mẹ chồng và chồng, nói em chồng cũng sắp sinh, hay là mẹ đón cô ấy về chăm sóc đi chứ cô ấy ở bên nhà chồng chắc cũng không thoải mái.

    Tôi tin, chỉ cần một câu nói cũng khiến chồng và mẹ chồng rất cảm kích bạn. Càng cảm kích lại càng yêu thương bạn hơn.

    Giận dỗi, móc mỉa là việc tuyệt đối bạn không nên làm. Vì chưa chắc họ đã áy náy như bạn nghĩ đâu, vì họ không có ý xấu gì mà. Ngược lại, họ sẽ cho rằng bạn nhỏ nhen, ích kỉ. Bạn nhận được gì từ sau chuyện đó, chắc bạn là người rõ nhất.
  3. himhthanh664

    himhthanh664 Member

    Tham gia:
    4/3/19
    Bài viết:
    84
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $2,802.79
    chuyển nhà thành hưng - taxi tải thành hưng Tình cờ nghe người dân rỉ tai, có một người đàn ông tuổi đã cao nhưng vẫn cương quyết ở chốn bạt ngàn cỏ cây. Hỏi ra mới biết, “người rừng” ấy có tên đầy đủ là Nguyễn Văn Hùng (89 tuổi, với 2 biệt danh là bảy Mạnh, người rừng). Trước sự tò mò, muốn tận mắt chứng kiến cảnh sống “khác người” của “người rừng”, thôi thúc chúng tôi tìm tòi để được diện kiến ông.

    Sau khi hỏi đường và đến được trung tâm phường Chánh Phú Hòa, TX. Bến Cát (Bình Dương), người viết tiếp tục lân la dò hỏi về “người rừng” và được người dân địa phương tận tình chỉ dẫn. Đúng như lời người hướng dẫn, con đường dẫn vào nơi ông Hùng sinh sống thật hiểm trở, gian nan cách trung tâm phường khoảng 30km. Liên tiếp nhưng đường mòn nhỏ, khó đi dẫn chúng tôi vào sâu trong rừng, vượt qua nhiều lô cao su.
    [​IMG]
    Ông Hùng ăn hoa quả để sinh tồn trong rừng sâu
    Đến một nơi giống vực thảm của núi rừng cũng là chốn “người rừng” ở. Trong lúc đang loay hoay vun thêm đất cho cây tự trồng, khi thấy chúng tôi bước đến, “người rừng” tỏ vẻ ngạc nhiên hỏi: các chú đi đâu thế, sao đi được vào chỗ này?

    Cụ ông tuổi xấp xỉ 90 tiếp chúng tôi trong tâm thế dè chừng, không muốn nói gì. Người viết buộc phải tìm hiểu ông thông qua người thân của ông. Được biết, ông Hùng đã tìm đến nơi hoang vu này để sống đến nay hơn 40 năm. Trong thời kỳ chiến tranh còn khóc liệt, ông Hùng đã lấy vợ nhưng không được cưới hỏi như bây giờ. Sau đó, vợ chồng ông Hùng có với nhau 3 người con.

    Đột nhiên, ông Hùng tỏ ra bất an, không muốn tiếp xúc nơi đông người. Ông Hùng nói, muốn đi đâu đó thật yên tĩnh nếu không sẽ chết. Sau đó, ông Hùng bỗng dưng mất tích, chẳng ai tìm thấy. Sau một thời gian tìm, mọi người phát hiện ông trong rừng. Ông uống nước dừa và ăn rau quả để sinh tồn. Gia đình và chính quyền vận động nhưng ông Hùng vẫn quyết tâm không rời bỏ rừng.
    [​IMG]
    Ông Hùng tự kiếm cây làm lều ở, sau đó người thân mang tôn vào lợp vì mưa dột
    Thoạt quan sát khu vực ông Hùng sống, người viết phần nào hiểu được vì sao ông không muốn về với gia đình. Bao quanh căn chòi lá tự dựng là cây cối do chính tay ông tự trồng, chăm sóc. Mọi vật dụng thường ngày đều tự ông tạo ra. Thế nên, lối sống “nguyên thủy” những năm qua khó để ông Hùng quen và chấp nhận cảnh ồn ào nơi đông người.

    “Người rừng” ăn gì hàng chục năm qua

    Trước thắc mắc là vì sao, ông Hùng có vợ con nhưng họ lại rất ít vào thăm và không cử người ở cùng ông, chúng tôi được giải thích, rằng ông chỉ muốn ở một mình. Cụ ông gần như không muốn tiếp xúc với con người. Do đó, thức ăn thường ngày của ông Hùng là hoa quả. Khát nước, ông có dừa uống, đói bụng ông có mít, có rau. Ông Hùng không ăn cơm nhưng ai vào cho mì gói thì ông nhận.
    [​IMG]
    Chân dung "người rừng"
    Tạm biệt “người rừng” chúng tôi lại tiếp tục dò hỏi đường để tìm gặp gia đình người đàn ông đặc biệt này. Lại tiếp tục hành trình gian nan đi ra đường chính dẫn về phường Chánh Phú Hòa. Từ trung tâm phường, đi tiếp khoảng 10km nữa là tới ngôi nhà nơi vợ con ông Hùng đang sinh sống. Xác định đúng ngôi nhà đang muốn tìm và thấy một cụ bà thân hình nhỏ thó ngồi nhìn ra cửa, chúng tôi liền đi vào xin được gặp bà.

    Biết người viết hỏi về cụ ông “người rừng”, cụ bà nở nụ cười thân thiện và cho biết bà tên là Phạm Thị Thơ (79 tuổi), vợ của ông Nguyễn Văn Hùng. Nói về lý do chồng bỏ vợ con vào rừng sống, bà Thơ chia sẻ: “Hết chiến tranh, chồng tôi nói mẹ con ở lại cùng ông bà ngoại để đi vào sâu trong rừng khai hoang, trồng cây sinh sống. Ông nói, lúc nào kiếm được nơi trú ổn định sẽ về đưa vợ con vào ở. Tuy nhiên, sau đó cuộc sống bên ngoài ổn định hơn, tôi động viên ông trở về nhà thì ông cương quyết không về. Cứ thế, tôi không vào, ông không ra dẫn đến cảnh sống xa cách vợ chồng từ đó đến nay”.

    Bà Thơ cũng cho biết, Tết Nguyên đán hàng năm gia đình đều phải khó khăn để đi vào rừng thăm ông Hùng và ăn tết cùng ông. Để vào được nơi ở của ông Hùng rất khó khăn, thế nhưng “người rừng” lại không cho người thân ở lại lâu vì ông không thích sự ồn ào. Với ông Hùng chuyện ăn uống thật giản đơn, không quan tâm, chỉ khi đói thì kiếm cái lót dạ.

    “Trước giờ, ông ấy chẳng có bệnh tật gì. Ông không muốn ai vào thăm nên cứ ở một mình như thế. Chắc có lẽ khí trời mát mẻ, ăn nhiều rau quả nên ông vẫn khỏe dù tuổi đã cao. Ông đã từng được con đến đưa về nhà nhưng ở chưa được 1 giờ đồng hồ là đòi về rừng. Người dân nơi đây gọi ông là "người rừng"”, vợ ông Hùng nói.

Chia sẻ trang này